Hôm nay, đầu tuần, sáng ra thấy học sinh đi học mà buồn. Đây là lần đầu tiên, ngoài những lúc ốm đau, tôi và Đức không đến trường từ khi nó vào mẫu giáo đến nay.
Tôi đã rút học bạ của Đức từ ngày 4 tháng 9, 2015, còn phần mình đã xin nghĩ việc từ đầu tháng.
Cho dù thế nào đi nữa, thì cái cảm giác vừa từ giả một nếp đã thành quen, thật buồn lắm.
Đây là trương của Đức, cũng là trường của tôi hơn 40 trước.
7.9.2015
Ngày ngày của tôi
Tặng riêng cho con khi ba không còn thuộc sở hữu của cuộc đời này.
Sep 7, 2015
Jul 15, 2015
Đà lạt ở Sài gòn
Cây Rạng đông có giống từ Đà lạt, đem về Sài gòn trồng tại nhà. Được sáu tháng, nay nhìn đã có dáng vẻ phơi phới, và có chút ẻo lã của một loài dây leo. Không mong được thấy hoa màu cam cam như trồng trên đó nhưng như vậy cũng là quá đầy đủ rồi.
Tĩnh lặng này mong sao cho có trong từng ngày.
Tĩnh lặng này mong sao cho có trong từng ngày.
| Trồng tại một nhà trên đường Triệu Việt Vương - Đà Lạt |
| Sài gòn |
May 23, 2015
Lời nguyện của rừng
Lần theo những tài liệu trên Internet, một câu chuyện khá thú vị được dẫn thật chậm, thật chậm.
Khởi nguồn là một bài thơ được khắc, do một cư dân Đà Lạt chụp lại năm 1942, qua hình ảnh hai mảnh gỗ mỗi mảnh được ghép từ hai ba miếng gỗ thông mỏng, cao khoảng 1,2 m ngang khoảng 0,8 m. Hai mảnh này ghép kề nhau, đặt tại một gốc thông gần đường vào lăng mộ ông bà Nguyễn Hữu Hào (mà ai cũng biết là thân phụ và thân mẫu của Hoàng hậu Nam Phương). (Ảnh).
Nov 11, 2014
Viết dùm con
Thằng bé nhờ
tôi viết vài dòng về ngôi trường nó đang học, thật sự ban đầu tôi nghĩ là sẽ kể
lại một chút về trường Taberd xưa, nhưng đây là một ý nghĩ sai lầm, vì phải viết
về trường Trần Ɖại Nghĩa ngày nay. Một chuyện không khó nhưng đòi phải mang tất
cả tình cảm vào đó thì không phải lúc nào cũng dễ dàng, ít ra là đối với những
người đã học suốt mười một năm tại đây, bây giờ phải ghi lại những điều mới, mà
thật ra là những điều đã thay đổi quá quá nhiều trong tôi !
Oct 27, 2014
Tháng 10.2014. Chỉ có một ngày
Subscribe to:
Posts (Atom)




